Nhà chồng chê con dâu ít học 2

Từ ngày bước chân đi lấy chồng, tôi luôn ghi nhớ lời mẹ đẻ dặn hôm cưới:

“Làm dâu nhà người muốn hạnh phúc phải biết giữ hòa khí gia đình. Tuyệt đối không được hỗn láo với bố mẹ chồng và phải biết nhường nhịn em chồng con ạ, có như vậy nhà cửa mới luôn ấm êm được”.

Vì thế ở nhà chồng, lại lấy chồng con trưởng nên tôi luôn chan hòa với mọi người. Trong khi 2 cô rất yêu quý chị dâu thì mẹ chồng thường xuyên chê bai tôi đủ điều. Nguyên nhân chỉ vì tôi học hết cấp 3 phải nghỉ học để ở nhà đỡ đần bố mẹ, không có bằng cấp tiến sĩ như chồng.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Mgronline.com

Do bố mẹ làm ruộng, nhà có tới tận 3 chị em gái, tôi lại là con cả nên sau khi học hết cấp 3 tôi không thi đại học mà đi học nghề may. Từ đó tôi đi làm nuôi các em ăn học. Năm 26 tuổi thì tôi gặp và lấy chồng tôi bây giờ.

Nhà chồng tôi ở thành phố, bố anh mất vài năm trước còn mẹ là công chức về hưu. 2 em chồng đang học đại học, riêng chồng tôi có bằng tiến sĩ hiện đang công tác tại một cơ quan nhà nước.

Tôi nhớ như in ngày về nhà anh ra mắt, mẹ chồng sau màn hỏi cung thì bảo:

“Nghe nói chị chỉ là thợ may thôi à. Thợ may thì làm gì có bằng cấp nhỉ. Thế thì chị không học đại học à? Thời đại này mà vẫn có người thất học thì tương lai sau này tính sao đây?”.

“Dạ vâng, con mới chỉ có bằng cấp 3 thôi nhưng bao năm nay con cũng có việc làm ổn định với 2 xưởng may có thể nuôi sống bản thân và gia đình ạ”.

“Ôi zồi ôi, nói vậy nghe oai chứ tôi biết tỏng, việc phổ thông như của chị ai làm chả được”.

Rồi bà cứ phản đối ra mặt chuyện của 2 đứa.

“Chị với con tôi học vấn lệch nhau quá nên tôi xin chị đừng có bám lấy nó nữa. Tôi không bao giờ để đứa con dâu ít chữ bước vào nhà này đâu”.

Bị chạm tự trọng, tôi nhiều lần muốn buông tay nhưng anh không đồng ý vẫn quyết tâm cưới cho bằng được. Sau khi lấy chồng tôi đầu tư thêm 2 xưởng may nữa và 4 xưởng đều hoạt động rất đều việc mang lại thu nhập 50-60 triệu/tháng, thậm chí có tháng sau khi trừ hết chi phí lãi thu về gần trăm triệu trong khi đó lương chồng tôi vẻn vẹn chưa nổi chục triệu.

Dù con dâu kiếm tiền nuôi cả nhà, đóng học cho em chồng nhưng tôi vẫn bị mẹ anh hành cho đến khổ. Bà cứ nghĩ con trai bà có bằng tiến dĩ sẽ kiếm được nhiều tiền nên đi đến đâu cũng tự hào khoe. Ở nhà tôi nói gì bà đều khinh thường bảo ít học. Thậm chí hôm rồi nấu canh cá, nhà hết quả dọc nên tôi cho sấu mà mẹ chồng cũng không vừa ý.

“Nấu cá không có dọc thì còn nấu làm gì. Đúng là loại ít học, nấu nồi canh cá cũng theo kiểu nhà quê, không làm được cái gì nên hồn”.

Hôm ấy bực quá tôi không nhịn nữa.

“Con nhà quê nên chỉ biết nấu như vậy thôi. Từ mai muốn ăn gon mẹ tự vào bếp mà nấu. Nhân đây con cũng cho mẹ biết luôn, con tuy ít học nhất nhà mình nhưng lại đang nuôi cả nhà đấy ạ. Tiền học của các em cũng là tiền từ xưởng may của con. Tiền tiêu của chồng con cũng là từ túi con đấy”.

Mẹ chồng nghe dâu nói vậy thì im thin thít, từ hôm đó ít nói máy móc tôi hơn hẳn.

Học vấn thấp thì đã sao miễn là tôi không ăn bám chồng, vẫn biết cư xử là được phải không ạ?

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Mgronline.com

Ly hôn chồng liệt, tôi chỉ biết khóc nhưng anh bảo: Cầm 1 tỷ mà làm lại cuộc đời
Tôi vừa ký vào đơn ly hôn và ra khỏi nhà chồng sau 8 năm chung sống. Phải bỏ con trai lại cho chồng nuôi tôi cũng lăn tăn và đau khổ lắm. Bị anh xua đuổi nên tôi không biết phải tính sao nữa nên đành làm theo ý chồng.

8 năm trước chúng tôi lấy nhau qua sự mai mối của người thân. Chồng hơn tôi 4 tuổi, có công ăn việc làm ổn định, anh cũng rất biết cách cư xử nội ngoại 2 bên và cũng yêu vợ nhiều. Thế nhưng điều tôi ghét nhất ở anh đó chính là lúc nào cũng ghen tuông và muốn sở hữu khiến tôi mệt mỏi và nhiều lần chỉ muốn giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Sanook

Không ngày nào là tôi không ngột ngạt với sự quan tâm thái quá của chồng. Sáng đi làm thấy vợ mặc chiếc váy đẹp là anh lại lườm nguýt:

“Mặc diện vậy để đong trai à?”.

Có lúc tôi thấy khuôn mặt nhợt nhạt quá nên tô chút son, dặm lại ít phấn là anh kêu trời:

“Nay hẹn hò với thằng nào mà son phấn tung trời lên, liệu cái thần hồn đấy”.

Không phải là anh không đi ra ngoài làm nên không biết thế giới bên ngoài như thế nào đâu. Anh cũng là trưởng nhóm của một công ty kỹ thuật và lương lậu rất khá. Tuy nhiên mỗi tháng anh chỉ đưa tôi thêm vài triệu để chi tiêu gia đình.

“Anh để dành tiết kiệm, mai này phòng khi có việc cần dùng đến”.

Tôi tuy là vợ nhưng cũng không mấy tính toán suy nghĩ thiệt hơn. Của vợ cũng như của chồng vì thế đồng lương mỗi tháng kiếm được tôi tiêu pha cho gia đình hết. Nói chung tôi đang cố gắng sống vì con trai là chính.

2 năm trước, một ngày chồng tôi đi khảo sát công trình cho công ty thì bị tai nạn ô tô. Tuy thoát chết nhưng anh bị liệt 2 chân và phải ngồi xe lăn. Từ đó cuộc sống của tôi bắt đầu rơi vào địa ngục. Bình thường anh khó tính bao nhiêu thì giờ còn tệ hơn. Không ngày nào là anh không cáu gắt, quát tháo.

Bị tai nạn phải ngồi đó mà chồng còn bắt tôi nghỉ việc ở nhà:

“Em ở nhà thì lấy tiền đâu ra?”.

“Cô không phải lo điều ấy, mỗi tháng tôi sẽ chuyển khoản cho cô đủ tiêu như bình thường để an tâm ở nhà chăm chồng con được chưa”.

Vì biết chồng khó tính lại hay ghen tuông nên tôi cũng xin nghỉ việc. Càng ở nhà với nhau, anh càng hạnh họe vợ đủ điều. Buổi tối ngột ngạt tôi dắt con đi thể dục quanh khu đô thị 1 lúc mà khi về cũng bị mỉa:

“Chắc lại ra hẹn hò với gã nào phải không? Tôi còn sờ sờ đây, léng phéng là thằng này cho đi cả đôi đấy”.

“Tôi đi thể dục chứ đi đâu. Anh bỏ cái tật nghi ngờ đấy đi, cảm thấy sống được với nhau thì sống còn không giải tán”.

Suốt mấy năm qua, cứ bao lần tôi định ly hôn nhưng nhìn chồng tật nguyền, con thơ dại tôi lại không nỡ. Thế mà tuần trước không hiểu sao chồng chuyển khoản cho tôi cả tỷ vào tài khoản rồi bảo:

“Tôi chỉ còn ngần này tiền thôi, cô cầm lấy mà ly hôn rồi làm lại cuộc đời. Con trai cứ để tôi với ông bà nội nuôi cho. Lúc nào nhớ con cô cứ về thăm, tôi sẽ không cấm đoán gì hết”.

“Sao anh lại làm vậy?”.

“Sao gì nữa, mấy năm qua tôi đã hành hạ cô khổ rồi, tôi biết nhiều lần cô muốn rời đi. Giờ thì vào viết đơn ly hôn để tôi ký”.

Ly hôn chồng liệt thực sự tôi chỉ biết khóc. Bao ngày mong ngóng nhưng đến lúc đi thực sự thì tôi lại thấy thương anh. Nhưng nếu tôi không ra đi sẽ chẳng còn cơ hội nào khác phải không mọi người?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.